Thời gian … tàn nhẫn lắm ai ơi !

Ngày bé, ta ngỡ ông bà là người khổng lồ, lưng chưa còng, tóc chưa bạc, lúc nào cũng sẵn sàng dang tay che chở mỗi khi ta bị bố mẹ mắng.
Nhưng khi ta lớn lên, thế giới rộng mở, còn thế giới của ông bà thu nhỏ lại chỉ vừa bằng chiếc giường hay hiên nhà vắng vẻ
Hãy thử làm lại một phép tính cuộc đời, nhưng lần này là cho Ông Bà.
Giả sử ông bà năm nay đã 80 tuổi. Nếu may mắn trời thương cho ông bà sống khỏe mạnh đến 90 tuổi. Tức là ta còn 10 năm
Nếu bạn đi học, đi làm xa, mỗi năm chỉ về quê dịp Tết một lần .
10 năm x 1 lần = 10 lần gặp mặt.
Con số 10 tròn trĩnh nhưng lạnh lùng . Chỉ còn 10 lần được ăn cơm bà nấu, chỉ còn 10 lần được nghe ông kể chuyện ngày xưa …
Đó là chưa kể, sức khỏe người già như ngọn đèn trước gió. Có những lần chia tay ở cổng làng, ta vô tâm nghĩ “Tết sang năm con lại về”, nhưng đâu biết đó có thể là lần cuối ông bà còn minh mẫn nhớ tên ta.
Chúng ta hay nói: “Đợi con thành đạt con sẽ về phụng dưỡng ông bà” . Nhưng thời gian của người già không tính bằng năm, bằng tháng, mà tính bằng từng ngày . Tốc độ thành công của chúng ta chắc chắn sẽ thua tốc độ già đi của ông bà
Đừng để yêu thương trở thành điều muộn màng. Nếu còn ông còn bà, hãy trân trọng từng phút giây. Hãy gọi điện thường xuyên hơn
, hãy về thăm khi còn có thể . Để ông bà không cảm thấy bị lãng quên trong những năm tháng cuối đời.

En